LIÊN HỆ VỚI CHÚNG TÔI ĐỂ ĐƯỢC TƯ VẤN MIỄN PHÍ
090 175 1238
1900 7575 79
  • Tin tức
  • Ra nơi khác ngồi, ghế đá công viên là chỗ tao bán nước
Chiều ngày 9/11, trên đường đi làm về thấm mệt, chúng tôi ghé vào hàng ghế đá trên Đường Thanh Niên (quận Tây Hồ, Hà Nội) nghỉ ngơi, ngắm cảnh. Vừa ngồi được một lát, thì một bác gái khoảng chừng hơn 40 tuổi đon đả đến mời chào niềm nở: “Hai cháu uống nước gì để bác lấy cho?”. “Dạ, cảm ơn bác, chúng cháu không uống, chỉ nghỉ ngơi và hóng mát chút thôi”, tôi mỉm cười nói.
Tôi vừa nói xong, ngay lập tức bác gái trở mặt bảo: "Hai cháu không uống gì thì ra chỗ khác cho bác bán hàng”. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Ơ, sao lạ thế?”. “Không có gì mà lạ ở đây hết, biến ra chỗ khác đi”, bác gái nói. Bạn tôi ngồi bên thấy thái độ của người bác quá đáng, liền nổi nóng: “Đây là ghế nơi công cộng, chúng cháu có quyền được ngồi đây hóng mát, nghỉ ngơi. Bác có quyền gì mà đuổi?”.
Vậy là bác gái liền lớn tiếng, chửi bới chúng tôi bằng những ngôn từ rất tục tiểu, chua ngoa: “Ơ! Hai con này. Chúng mày thích nói lý với tao đúng không? Ghế đá đây là để tao bán nước. Tao đã tử tế, chúng mày không chịu hay muốn ăn đòn hả”.
Chúng tôi không ngờ rằng những câu nói đó lại được tuôn ra từ miệng một người bác lớn tuổi như vậy. Thật là ghê sợ, tôi và người bạn cũng chẳng muốn gây phiền hà, chuốc tai hại vào thân. Chúng tôi đứng dậy và  tìm chỗ khác ngồi. Chúng tôi dẫn xe đi được vài bước, bác gái này còn cầm nguyên xô nước hắt về phía chúng tôi.
Đến chiếc ghế đá thứ 2, chúng tôi vừa kịp dựng chiếc xe chuẩn bị ngồi thì một chị bán trà đá gần đó nói lớn: “Em ơi! Chỗ chị bán hàng không để xe được đâu”. Tôi nghĩ chẳng lẽ những chiếc ghế đá ở đây đều thuộc về quyền sở hữu của các vị bán nước, người dân chúng tôi không được phép ngồi?
Tôi ở thủ đô Hà Nội cũng đã 5 năm, công viên nào tôi cũng từng đặt chân tới vài lần như: Công viên Thống Nhất, Nghĩa Đô, Hòa Bình, Dịnh Vọng… Nhưng tôi chưa bao giờ gặp cảnh người bán hàng chiếm ghế đá, chửi bới, đuổi người dân như chỗ này. Bởi ghế đá đặt nơi công cộng là để phục vụ nhu cầu người dân. Ai đi qua cần nghỉ ngơi, ngắm cảnh thì ngồi chứ đâu phải nơi buôn bán làm ăn họ.
Thấy ghế đá trống nhiều mà chúng tôi không được ngồi. Đến chỗ nào họ cũng đuổi vì đó là nơi “kiếm cơm” của họ. Chúng tôi chuẩn bị chạy xe về thì bắt gặp thêm cảnh hai ông già đi dạo, đang chuẩn bị ngồi lên ghế đá, cũng bị người bán hàng đến đuổi đi. Có lẽ, người đi dạo ở đây phải ngồi lên cỏ nghỉ ngơi, leo lên cây để ngắm cảnh?

Chiều ngày 9/11, trên đường đi làm về thấm mệt, chúng tôi ghé vào hàng ghế đá trên Đường Thanh Niên (quận Tây Hồ, Hà Nội) nghỉ ngơi, ngắm cảnh. Vừa ngồi được một lát, thì một bác gái khoảng chừng hơn 40 tuổi đon đả đến mời chào niềm nở: “Hai cháu uống nước gì để bác lấy cho?”. “Dạ, cảm ơn bác, chúng cháu không uống, chỉ nghỉ ngơi và hóng mát chút thôi”, tôi mỉm cười nói.
Tôi vừa nói xong, ngay lập tức bác gái trở mặt bảo: "Hai cháu không uống gì thì ra chỗ khác cho bác bán hàng”. Tôi ngạc nhiên hỏi: “Ơ, sao lạ thế?”. “Không có gì mà lạ ở đây hết, biến ra chỗ khác đi”, bác gái nói. Bạn tôi ngồi bên thấy thái độ của người bác quá đáng, liền nổi nóng: “Đây là ghế nơi công cộng, chúng cháu có quyền được ngồi đây hóng mát, nghỉ ngơi. Bác có quyền gì mà đuổi?”.
Vậy là bác gái liền lớn tiếng, chửi bới chúng tôi bằng những ngôn từ rất tục tiểu, chua ngoa: “Ơ! Hai con này. Chúng mày thích nói lý với tao đúng không? Ghế đá đây là để tao bán nước. Tao đã tử tế, chúng mày không chịu hay muốn ăn đòn hả”.
Chúng tôi không ngờ rằng những câu nói đó lại được tuôn ra từ miệng một người bác lớn tuổi như vậy. Thật là ghê sợ, tôi và người bạn cũng chẳng muốn gây phiền hà, chuốc tai hại vào thân. Chúng tôi đứng dậy và  tìm chỗ khác ngồi. Chúng tôi dẫn xe đi được vài bước, bác gái này còn cầm nguyên xô nước hắt về phía chúng tôi.
Đến chiếc ghế đá thứ 2, chúng tôi vừa kịp dựng chiếc xe chuẩn bị ngồi thì một chị bán trà đá gần đó nói lớn: “Em ơi! Chỗ chị bán hàng không để xe được đâu”. Tôi nghĩ chẳng lẽ những chiếc ghế đá ở đây đều thuộc về quyền sở hữu của các vị bán nước, người dân chúng tôi không được phép ngồi?
Tôi ở thủ đô Hà Nội cũng đã 5 năm, công viên nào tôi cũng từng đặt chân tới vài lần như: Công viên Thống Nhất, Nghĩa Đô, Hòa Bình, Dịnh Vọng… Nhưng tôi chưa bao giờ gặp cảnh người bán hàng chiếm ghế đá, chửi bới, đuổi người dân như chỗ này. Bởi ghế đá đặt nơi công cộng là để phục vụ nhu cầu người dân. Ai đi qua cần nghỉ ngơi, ngắm cảnh thì ngồi chứ đâu phải nơi buôn bán làm ăn họ.
Thấy ghế đá trống nhiều mà chúng tôi không được ngồi. Đến chỗ nào họ cũng đuổi vì đó là nơi “kiếm cơm” của họ. Chúng tôi chuẩn bị chạy xe về thì bắt gặp thêm cảnh hai ông già đi dạo, đang chuẩn bị ngồi lên ghế đá, cũng bị người bán hàng đến đuổi đi. Có lẽ, người đi dạo ở đây phải ngồi lên cỏ nghỉ ngơi, leo lên cây để ngắm cảnh?

Các tin khác


» Quy trình sản xuất đá mỹ nghệ:
» Bảo Quản Ghế Đá Để Sử Dụng Lâu Dài
» Những người nổi tiếng từng ngủ ghế đá
» Tiện ích của ghế đá công viên
» Ghế đá tặng trường học
» Câu chuyện về những chiếc ghế đá danh ngôn